|
A few words
Có quá nhiều thứ để cảm nghiệm, nhưng trí nhớ không phải lúc nào cũng đủ chỗ để ghi nhớ tất cả mọi điều. Có quá nhiều thứ muốn giữ lại, nhưng thời gian vẫn vô tình kéo một phần trôi vào quá khứ. Chúng tôi là những kẻ chóng quên, chỉ muốn một nơi để ghi lại một phần cảm xúc thật qua những câu chữ và bài viết về những gì đã đọc, đã nghe, đã xem, đã sống.
Và L'abri Cafe, chính là nơi như thế.
Last articles Các bài viết mới nhất của L'abri Cafe, để xem đầy đủ các bài viết của từng thể loại, xin vui lòng theo trình đơn ở đầu trang.
|
Bạn sẽ yêu thích manga này vì nét vẽ đơn giản và mộc mạc. Vì không khí trong lành và yên ả, mà vẫn
đau đáu. Vì cảm động, cho những người còn sống đã nuốt nước mắt vào
trong khi nhìn lại quá khứ, và vẫn cố gắng mỉm cười để nắm lấy hiện
tại. Manga viết về bi kịch, nhưng nó không thể hiện ra sự bi kịch.
Tất cả, chỉ để cho bạn biết, những con người ấy đã sống tiếp như thế. Những con người của một Hiroshima tưởng như tang tóc và đã lụi tàn.
|
|
Lời giới thiệu ngay dưới đoạn trích đầy nhục cảm là "Lối viết sáng suốt
của Yoko Ogawa đã đưa câu chuyện vượt lên giới hạn của sự dung tục, tầm
thường, và hơn thế nữa, trở thành một cuốn tiểu thuyết đặc biệt khó
quên [...]".
|
|
Hana no nioi ni michikarete
Awai komore bi ni te o nobashitara
Sono nukumori ni
Anata ga te o tsunaide itekureteru youna ki ga shita
Tôi bước theo hương hoa
Tới nơi mặt trời rọi mình qua kẽ lá...
|
|
" Đi là chết một ít, nhưng lại vỡ tan thành trăm mảnh "
(Những cuộc du hành , Paul Morand)
Thế giới ngày nay đang đón đầu quá nhiều thử thách, con người đang đặt dưới những thử thách và áp lực lớn , những vấn đề lớn thực sự khuynh đảo hàng triệu con người, những nền kinh tế và những nền văn hóa khác nhau. Đi xuyên qua những địa tầng bức bối và nhiều xung đột ấy, những cuộc du hành của một phóng viên đơn độc, cứ muốn "đi qua biên giới" để tìm hiểu thế giới thế nào, bởi theo ông, không có cách nào tốt hơn để hiểu về một nơi bằng cách đặt chân đến đó, làm quen với nó, chạm đến những cánh cửa của nền văn minh đó.
|
|
Tôi đã nghe về một loài chim không chân…
Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn
gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó…
Đó là khi chết đi.
|
|
|