|
A few words
Có quá nhiều thứ để cảm nghiệm, nhưng trí nhớ không phải lúc nào cũng đủ chỗ để ghi nhớ tất cả mọi điều. Có quá nhiều thứ muốn giữ lại, nhưng thời gian vẫn vô tình kéo một phần trôi vào quá khứ. Chúng tôi là những kẻ chóng quên, chỉ muốn một nơi để ghi lại một phần cảm xúc thật qua những câu chữ và bài viết về những gì đã đọc, đã nghe, đã xem, đã sống.
Và L'abri Cafe, chính là nơi như thế.
Last articles Các bài viết mới nhất của L'abri Cafe, để xem đầy đủ các bài viết của từng thể loại, xin vui lòng theo trình đơn ở đầu trang.
|
Đó là một nơi để dùng bữa, dĩ nhiên rồi. Bữa trưa hoặc bữa tối, thậm chí là ăn nhẹ
giữa giờ. Có thể là ăn cùng bạn, hoặc chỉ một mình. Gọi một set có sẵn
món canh và món cơm, hoặc những món riêng rẽ, một loại đồ uống nhẹ
nhàng, và nhởn nha trò chuyện. Nếu đi một mình thì có thể thư thả ăn,
không phải ngại ngùng vì bị ai đó dòm ngó, bởi vì ăn một mình ở đây là
một điều rất bình thường, bởi vì mình chỉ đơn giản là đang dùng bữa mà
thôi.
|
|
Họ, những tài năng thiên bẩm, không đứng cùng với đại đa số loài người.
Nhưng họ không vì thế mà thoát khỏi những bất hạnh vốn đã được dựng sẵn
cho riêng họ. Họ không lao theo dòng người của số đông, họ kiêu kì đứng
ở rìa thế giới. Nhưng họ quay cuồng trong tâm của họ, trong cái tài của
họ, trong sự chờ đợi không nói trước ngày kết thúc của riêng mình.
|
|
Tôi cũng thích cả văn phong Uyên sử dụng trong cuốn sách này. Không
miêu tả. Câu chữ sắp xếp lại chẳng qua để truyền tải ý mình. Rất giống
văn nói, và rất chân thành. Dễ nghe, dễ hiểu, dễ có được cảm hứng. Như trò chuyện với một người bạn thân.
|
|
Đọc Beijing Doll là đọc những dòng ghi chép, không chiêm nghiệm, không
nghĩ suy, chỉ là tiếp cận với suy nghĩ với một con người khác mình.
|
Tất cả chỉ là về những khuôn mặt. Về khuôn mặt. Những khuôn mặt. Khuôn mặt. Những khuôn mặt.
Khi cả xã hội có cùng chung một bộ mặt, thì còn tồn tại những khuôn mặt riêng rẽ không?
|
|
|