|
A few words
Có quá nhiều thứ để cảm nghiệm, nhưng trí nhớ không phải lúc nào cũng đủ chỗ để ghi nhớ tất cả mọi điều. Có quá nhiều thứ muốn giữ lại, nhưng thời gian vẫn vô tình kéo một phần trôi vào quá khứ. Chúng tôi là những kẻ chóng quên, chỉ muốn một nơi để ghi lại một phần cảm xúc thật qua những câu chữ và bài viết về những gì đã đọc, đã nghe, đã xem, đã sống.
Và L'abri Cafe, chính là nơi như thế.
Last articles Các bài viết mới nhất của L'abri Cafe, để xem đầy đủ các bài viết của từng thể loại, xin vui lòng theo trình đơn ở đầu trang.
|
Khi xem xong Đêm Dài Thượng Hải, việc đầu tiên tôi muốn làm là tìm OST
của nó, và tôi tin rằng bạn cũng thế, như tôi và rất nhiều người khác đã xem
phim này. Vì chúng đẹp như một đêm trải dài. Vì chúng đã tạo ra một
khoảng lặng quá lớn trong lòng bạn, và bạn chỉ muốn nghe lại, nghe lại
thêm nhiều lần nữa, cho tới khi có thể ghi khắc những giai điệu đẹp đến
nao lòng ấy vào tâm trí mình.
|
|
Tôi lần đầu tiên biết đến Emi Fujita
cách đây gần ba năm, khi đang lang thang ở chợ trời, mà lại là
khi đang tìm đĩa film chứ không phải đĩa nhạc trong một tiệm mình chưa
từng vào trước đây. Nên cho rằng đấy là một sự tình cờ rất thú vị trong
cuộc sống.
|
|
Những câu chuyện về đêm luôn nhuốm những cảm xúc khó tả. Một chút nhạy
cảm, một chút đắn đo, một chút buồn rầu, một chút cô quạnh. Những câu
chuyện về đêm luôn bình tĩnh một cách kì lạ, trong đó con người thường
nhận ra mình đang lạc lối biết chừng nào.
|
|
Đặt tựa như vậy không hẳn vì hoa hồng có gai mới là hoa hồng đẹp, mà bởi mỗi
bông hồng trong câu chuyện của Yoshimura Akemi dù nhiều hay ít đều có gai, những
cái gai của đẹp đẽ, của mạnh mẽ, của cô độc, và của cả sợ hãi.
|
|
Je voudrais que quelqu'un m'attende quelque part - I Wish Someone Were Waiting for Me Somewhere - Giá đâu đó có người đợi tôi - Cái âm vang lên vừa da diết vừa bình lặng, nhưng thực ra lại chẳng phải thế.
|
|
|